Vài
lời tự thuật về
bản thân
Chu Ngọc Phan sinh ngày 20-3-1949, quê gốc xã
Tiên Lục, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang, trú quán tại thành phố Bắc Giang.
Tốt nghiệp Khoa văn, trường ĐHSP Hà Nội I năm 1969, anh dạy học tại các trường
Cấp III tỉnh Lạng Sơn. Năm 1980 anh chuyển về dạy học tại tỉnh Bắc Giang cho
đến khi về hưu năm 2004.
Anh có thơ in trên
báo Văn nghệ Lạng Sơn từ những năm 70 của thế kỷ trước. Sau này về Bắc Giang,
anh vẫn tiếp tục viết và có nhiều thơ in trên các báo, tạp chí của trung ương, địa
phương. Do có 11 năm công tác miền núi, thơ anh ảnh hưởng sâu sắc lối cảm, lối
nghĩ của đồng bào các dân tộc thiểu số (Tày, Nùng). Anh là hội viên Hội VHNT
tỉnh Bắc Giang, hội viên Hội VHNT các DTTS Việt nam.
Tác
phẩm thơ tiêu biểu:
1 - Hát dưới vòm dã hương – (Tập thơ) - NXB VHDT - 2005.
2 - Tiếng chim khảm khắc –(Tập thơ) NXB VHDT - 2009.
3- Kể chuyện Hoàng Hoa Thám - (Truyện thơ) - NXB VHDT -
2013.
4 - Nghìn xưa Động Giáp - (Truyện thơ) - NXB VHDT - 2015.
Giải
thưởng:
- Giải B, báo Văn
nghệ năm 2007
- Giải khuyến khích
Hội VHNT các DTTS Việt Nam 2016.
HÁT DƯỚI VÒM
DÃ HƯƠNG 1
Nhà em
Nhà em thanh
vắng quá
Thời gian
vèo qua đây
Mẹ già như sương khói
Tuổi đời như mây bay
Anh như là
cỏ cây
Lạc vào ngôi
miếu vắng
Em muộn chồng trinh trắng
Cháy hồng như nén nhang
Muốn làm
người hành khất
Xin em chút
hương nồng
Muốn làm cây đèn nhỏ
Để nhang đừng lạnh hương…
2
Cánh diều tuổi thơ
Diều vi vút
suốt một thời thơ bé
Gió nồm nam
thức gọi đến nôn nao
Cánh diều chao như trẻ làng nô
giỡn
Cái đuôi dài như tóc tuổi chăn
trâu
Cánh diều
xưa bây giờ còn đâu
Mà kỷ niệm
nồng nàn thêm mãi
Những hình ảnh làng quê bờ bãi
Cánh diều bay hồn hậu mộng mơ
Trời đổ mưa
mà lòng hóa ngẩn ngơ
Cánh diều
nhỏ ngủ lành nơi giá sách
Mong trời tạnh, mong gió về tha
thiết
Vầng trăng non hé mở ngỡ diều
bay
Gió nồm nam
thúc gọi đến mê say
Tuổi thơ bé
như cánh diều thế đó
Đến bây giờ lòng tôi còn lộng
gió
Tâm hồn mình cứ khao khát bay
lên..
3
Mẹ
Mẹ như hoa cải sáng nay
Nở vàng trên đồng bãi
Mùa đông
lạnh hoa như lửa cháy
Rạo rực đồng làng, rạo rực dòng
sông
Mẹ như thân
cò chân lấm quanh năm
Chở ca dao
nối vào mây trắng
Chẳng thiếu ngày nào không mưa
nắng
Cái tép đồng gần, cái tép đồng
xa
Mẹ là hương
vị tương cà
Ngọt ngào
bát canh cua ngổ đắng
Muối mặn gừng cay thầm lặng
Lộc sung xanh cũng hóa ngọt bùi
Mẹ chẳng là
sông núi rộng dài
Chỉ giản dị
màu áo nâu bạc trắng
Mẹ là quê hương lúc sương chiều
phủ tím
Mặt trăng rằm vời vợi nhô lên…
4
Phố
ven hồ
Phố hẹp cong
cong một dải
Viền theo
mép nước hồ xanh
Thùng Đấu ngày xưa bùn đất
Có người con gái yêu anh
Chuyện kể
một đời chẳng hết
Vầng trăng
vẫn khuyết nửa vành
Phố hẹp viền như mí mắt
Lệ tràn sóng nước long lanh
Ngôi trường
giữa phố mọc lên
Vắng người
yêu anh ngày trước
Nhớ mối tình đầu lỡ bước
Lòng se như nước mặt hồ
Tình yêu
chẳng có bến bờ
Mà anh thì
như phố hẹp
Bây giờ mỗi khi đến lớp
Anh là chiếc bóng đơn côi…
5
Tím
Ai đọc cùng
anh, uống cùng anh?
Quán chiều
tạm vắng tím bằng lăng
Cà phê một tách đời một tách
Tím cả lòng anh, tím cả em…
6
Chiếc đàn thần tiên
Em là một
chiếc đàn dây
Sống cùng
anh trọn kiếp này gian nan
Biết ơn trời đất nhân gian
Đã cho tôi
một chiếc đàn thần tiên
Nguyệt cầm khi đã cất lên
Tiếng du
dương át ưu phiền lòng tôi
Dù cho kiếp sống nổi trôi
Tiếng đàn
nâng cánh lưng trời tôi bay
Nhớ khi quá chén thành say
Thương nhau
đàn hóa cánh tay dắt dìu
Nửa đêm người thức đìu hiu
So dây đàn
cũng thức theo âm thầm
Tôi nguyện sống kiếp con tằm
Rút lòng
trao tặng nguyệt cầm làm dây
Dẫu thành cát bụi cỏ cây
Cũng không quên được ơn này đàn
ơi
7
Về thăm lăng Bác
Có một ngày
tôi về thăm lăng Bác
Thấy rặng
tre ngà đung đưa cùng gió hát
Như những người dân tay cuốc,
tay cày
Chẳng quản nắng mưa làm lụng mê
say
Hoa từ bốn
phương về đây cùng Bác
Dâng hương thơm ngào ngạt quanh
Người
Hàng râm bụt
thắp đèn đứng gác
Cây sữa già như dáng mẹ làng tôi
Ao cá ơi nhớ
tay Người chăm sóc
Mặt nước trầm tư, miếng mồi trôi
ngơ ngác
Bưởi chín
vàng như vầng sáng trăng quê
Nhà Bác đây mái ngói đỏ đơn sơ
Bác ngủ yên
như Người vừa chợp mắt
Mái lăng
thiêng chim chóc cứ bay về
Hương sen thoảng đâu đây thanh
thản
Tôi ngỡ mình được gặp Bác giữa
làng quê…
8
Chị tôi
Đã đi gần
hết đường đời
Chị tôi vẫn
giữ tính người mộng du
Một mình đi dưới trời mưa
Đến nơi đầu
phố ngày xưa hẹn hò
Một thời vàng đá mộng mơ
Nơi này chị
đứng thẫn thờ đợi anh
Tình yêu vốn đã mong manh
Mà sao trời cứ rập rình cơn mưa!
Áo dù có ướt
lại khô
Nhưng sai lời hẹn chị chưa một
lần
Mối tình đẹp
tựa trăng ngân
Chị tôi mong có một lần được vui
Nhưng đời
như một dòng trôi
Anh xuôi để lại
chị tôi một mình
Đứng chờ đã hết tuổi xanh
Mưa dầm đã
vắng bóng anh mấy mùa
Anh xuôi từ bấy đến giờ
Đem theo lời
hẹn hững hờ gió mây
Biết rằng mình đã trắng tay
Chị tôi vẫn
giữ tính người từ xưa
Một mình đi dưới trời mưa
Một mình chỉ một đợi chờ anh thôi…
9
Cái chết của
cây bàng
Thế là dao
cắt ruột
Thế là buồn
chơi vơi
Cây bàng ơi vĩnh biệt!
Lệ buồn mưa thu rơi…
Cơn giông
chiều hôm ấy
Cứ tưởng đùa
thế thôi
Ai ngờ cây đổ gẫy
Ai ngờ bạn bỏ tôi!
Thế là thôi
vòm lá
Thế là thôi xanh rờn
Bây giờ mình đến lớp
Chỉ một mình cô đơn!
Giá cứ leo
như cỏ
Bão giông
nào hề chi
Chỉ vì mang vòm lá
Mà bàng phải ra đi
Bạn đi rồi
một nhẽ
Nhưng mùa
đông lại về
Ai cùng mình lá đỏ?
Ai cùng mình khẳng khiu?...
10
Hạ Long
Ngày xưa
rồng xuống nơi nào?
Chiều nay em
tắm bơi vào Hạ Long
Phao em thỏa sức bềnh bồng
Nắng chiều thỏa sức nhuốm hồng
bờ vai
Con sóng nào
tựa bàn tay
Xô em
nghiêng ngả như say rượu nồng
Biển trong trong đến tận cùng
Đáy sâu hòn cuội trắng bong nõn
nà
Anh giả làm
gió khơi xa
Dâng cao con
sóng xô òa vào em
Anh giả làm chiếc phao mềm
Xì hơi đắm đuối muốn chìm xuống
sâu
Anh giả làm
trận mưa ngâu
Tóc em đầy
những hạt châu ướt đầm
Không ngờ em ngọn sóng ngầm
Làm anh say giữa Hạ Long một
chiều…
11
Chùa Bổ
Lưng núi
chùa thiêng bỗng thỉnh chuông
Cây cao bóng
cả lặng trong sương
Một vùng hương
khói mờ hoa cỏ
Tím ngắt rừng xưa vẳng tiếng
chim
Dưới kia
trần thế đời trong đục
Làng xóm xô
chen kiếp luân hồi
Đến được nơi này là hết khổ!
Hóa thân thành một áng mây trôi…
Thắp nén
hương thơm nơi cõi Phật
Hồn bỗng nhẹ
tênh tựa lá rơi
Sư già lặng lẽ lần chuỗi hạt
Lớp lớp phù vân giạt cuối trời
Đã mấy trăm
năm rồi chùa Bổ
Đỉnh non đã
bạc trắng màu mây
Mà sao bước chân người hạ giới
Mỗi ngày lớp lớp cứ về đây?
12
Thả
diều
Tuổi thơ mê
đắm cánh diều
Suốt ngày
tung tẩy đầu bêu nắng hè
Cánh diều vi vút bờ đê
Giấc khuya diều lại theo về
trong mơ
Lớn lên diều
hóa hồn thơ
Lòng ta dong
sợi chỉ hờ gió bay
Vẫn là một cánh diều say
Thơ ta gió giật đứt dây giữa
trời
Tiếc con
diều sáo một đời
May còn sợi chỉ vọng lời gió mây
13
Thu về
Bất chợt lại
thu về
Trăng lai
láng chảy vào phố vắng
Mùi hoa sữa ngây ngất thơm, ngây
ngất đắng
Như dâng từ kỷ niệm xa xăm
Mùa thu về
bất chợt gặp em
Sao ít nói như heo may phảng
phất?
Tà áo tím
bay bay, nụ cười se sắt
Cô giáo hiền như vạt năng thu
rơi
Mùa thu về
bất chợt lại gặp tôi
Vẫn thấy
mình như hồi còn thơ bé
Cô giáo ngày xưa như mẹ tôi rất
trẻ
Cũng dịu hiền như nắng tỏa mùa
thu…
14
Cỏ
Mình một
thời chăn trâu cắt cỏ
Cỏ may, cỏ chỉ ven đồi
Lớn lên gặp
cỏ khắp nơi nơi
Thấy câu
Kiều có cỏ non xanh biếc
Mùa xuân nào cỏ cũng bừng hương
sắc
Em tung tăng tóc cỏ đuôi gà
Bụm cỏ mật
rối bời như tơ
Em ngầm dúi
túi anh ngày ấy
Chẳng ngờ cỏ thơm lâu đến vậy
Tôi ngu ngơ chẳng biết nỗi em
chờ
Gặp lại
nhau, em còn nhớ đến giờ
Chuyện lại
kể lan man cỏ chỉ
Gỡ sao được mớ bòng bong em nhỉ?
Cỏ một đời thơm mãi trong nhau…
15
Thiếu
Thiếu một
chút men trần thế
Câu thơ xanh
xao héo gầy
Thiếu một cái nhìn giăng mắc
Tình yêu chắc gì đắm say
Là tôi nói
về cơn gió
Lao xao cuối
trời heo may
Là tôi nói về em đó
Vắng cây gió hóa mồ côi
Thiếu một
chút đời cay đắng
Biển kia đâu
biết mặn mòi
Thiếu một chút nồng vôi trắng
Miếng trầu tắt lửa bờ môi
Là tôi nói
về tôi đó
Vầng trăng
khuyết vẹt góc trời
Là tôi nói về kiếp cỏ
Vắng thơ cỏ biết cùng ai?...
16
Thơ
ta hạt gạo
Ta tin vào
sông nước đỏ
Mà sông lại
đổi màu xanh
Ta tin vào lời của núi
Núi lại dựng mây im lìm
Lòng ta như
trăng mờ tỏ
Dõi theo bóng Cuội, cánh chim
Ta đành tin
vào hạt gạo
Câu thơ lúa
trỗ đồng làng
Mùa này thơ ta úng lụt
Ta vớt hạt vàng lên phơi…
17
Trước tượng đài
Hoàng Hoa Thám
Đền Thề đỏ
lửa Phồn Xương
Lũy xưa còn
đó, nỗi thương dâng đầy
Tử sinh chí khí động trời
Anh hùng một thuở, gương ngời
vạn xuân
Trăm năm ông
đã danh thần
Một đời giông bão hóa thân muôn
đời
Mộ đâu?
Trăng khuyết lệ rơi
Mà rừng Yên Thế mồ côi núi gầy
Cầu Vồng
trai tráng hôm nay
Hồn như lửa
cháy cờ bay đỏ trời
Đỉnh hương lửa hóa bời bời
Ông về nhập cõi muôn người buồn
vui
18
Nhã
Nam
Đường quen qua phố Nhã Nam
Chợ phiên
tấp nập, áo chàm bán mua
Giật mình…nhầm bóng người xưa
Ông già viết
truyện râu thưa, mắt cười
Ông ngồi quán bún ốc nhồi
Chợ quê thơm
nức húng hồi, tía tô
Núi đồi văn bút lô xô
Nhập đời ông
khuất sau bờ lau xanh
Thương người, thương hết lòng
mình
Văn chương đẫm lệ nhân tình thế
gian
Nhớ ông một
thoáng Nhã Nam
Ấp Cầu Đen hiện sau màn sương
giăng
19
Quê mình
Chiều nay
mình lại thăm quê
Ngọn gió xa
bỗng thổi về vườn chanh
Đầu đình vẫn bụi trúc xinh
Mái đình vẫn
giãi trăng thanh đêm hè
Vẫn gặp lầm lũi con đê
Nghe con
chim cuốc ngủ mê gọi đàn
Đâu rồi Đồng Thướng, Mã Than
Đồng Sau, Mã Quán, Rừng Giang,
Ao Cầu…
Vẫn là thửa
ruộng con trâu
Kheo khư đời mẹ áo nâu, yếm sồi
Cò về rợp
nắng bầu trời
Thương con chim hạc mơ hoài bay
cao
Sen hồng còn
nở trên ao
Cửa chùa vẫn mở lối vào hư vô
Nào đâu củ
sắn bắp ngô
Quả cà vồng cải, muối dưa vại
sành
Chắt chiu mẹ
khéo để dành
Thương con nhớ cháu, riêng mình
thì quên
Tả sao hết
được hương sen
Yêu sao hết
được cái duyên quê mình
Hạt gạo thơm thảo nghĩa tình
Dã hương ngan ngát mái đình làng
tôi…
20
Nhớ quê
Đã lâu quê
cũ chưa về
Ngổn ngang
nhớ núi, bộn bề nhớ sông
Đành lòng luộc mớ cải ngồng
Câu vài con cá rô đồng kho
tương…
21
Về thăm trường cũ
Về thăm mái
ấm trường xưa
Ngỡ ngàng gương kính trường vừa
mới xây
Hồn ta vẫn
ngụ nơi đây
Rực hồng phượng đỏ những ngày
tuổi thơ
Thầy cô hưu
tự bao giờ?
Cây bàng cổ
thụ ngẩn ngơ góc trường
Dãy xà cừ thuở mình ươm
Bây giờ tán
đã xanh trùm rợp sân
Đâu rồi lớp cũ mái gianh
Trời mưa trò phải chạy quanh
khắp phòng
Thẫn thờ nhớ
bạn tuổi hồng
Mấy thằng trận mạc biệt không
thấy về
Bàng hoàng
gặp lại hồn quê
Núm đồng tiền bỏ bùa mê thuở
nào…
Bây giờ lớp
học vươn cao
Cổng trường
rộng mở lối vào tương lai
Duyên nợ mãi tuổi thơ ơi
Mái đầu tóc bạc rối bời nhớ
thương
22
Nhà anh
Nhớ cố nhà thơ Anh Vũ
Nhà anh xóm
trại lảnh đường
Lối vòng cạp
rổ bờ mương rẽ vào
Cổng nhà lũng lẵng tượng chào
Lối vườn chật nghẽn tượng cao,
tượng lùn
Những là chú
Tễu béo tròn
Cười phô răng sứt tay còn cầm
chai
Những là
Phật tổ Như Lai
Trăm tay nghìn mắt phơi ngoài
nắng mưa
Những là bao
cảnh đời xưa
Dang tay với mãi mà chưa tới
trời
Ngổn ngang
tượng đứng, tượng ngồi
Khát khao muốn vượt ra ngoài thế
gian
Lối mòn khúc
khỉu lan man
Đi vòng rồi đến với bàn đọc thơ
Anh ngồi đôi
mắt lơ ngơ
Đọc bài thơ cũ ngày xưa cơ hàn
Hồn anh bỗng
hóa cây đàn
Trăm nghìn âm sắc ngập tràn vườn
quê…
23
Mùa
thu
Mùa thu hay
là chị
Đã qua thời
nắng mưa
Những nếp nhăn sóng gợn
Vỗ vào cõi mơ hồ
Tóc vô tình
điểm bạc
Ánh mắt nhìn
hoang sơ
Chị tĩnh tâm hong tóc
Chút heo may chải hờ
Chuyện tình
duyên xa lắc
Đêm dài nỗi
miên man
Chị như vòm liễu rủ
Thả hồn tím thời gian
Mùa thu hay
là chị
Bông cúc
ngẩn ngơ vàng
Xạc xào mùa lá rụng
Se sắt một vành trăng…
24
Côn Sơn
Sườn non một áng mây trôi
Phải hồn Nguyễn Trãi dạo chơi
suối ngàn?
Thoảng đâu
róc rách tiếng đàn
Trúc xanh lả ngọn, mây vờn đá
rêu
Biết người
còn nặng tấm yêu
Rừng thông khẽ hát, núi liêu
xiêu buồn
Xa rời danh
lợi vàng son
Người về bạn
với ao vườn, khóm sen
Trải qua gió độc, mây đen
Sao Khuê lặng lẽ mọc trên đỉnh
chiều…
25
Đọc Tấm Cám
Đối mặt với
một kẻ ác
Tấm đã bốn
lần bị giết
Bốn lần chết
Và trải qua năm kiếp luân hồi
Nhưng Tấm
vẫn là cô bé Tấm
Hiền lành,
nhân hậu, nết na
Quả thị vàng thơm trong túi áo
bà
Bàn tay không quên têm trầu cánh
phượng
Tấm không
cam phận chết
Vì nàng đang
có một người yêu
Và nàng quyết không để
Người thương yêu nhất của mình
Rơi vào tay kẻ ác…
26
Viết ở vườn Bùi
Tưởng vẫn
gặp cụ ngày xưa
Bờ ao ngõ
trúc song thưa trăng vàng
Cụ vẫn ngóng đợi thu sang
Lắng nghe tiếng ngỗng vắt ngang
vườn Bùi
Tứ thân áo
thắt lưng sồi
Ưa mầu nâu đất, thích ngồi
thuyền câu
Khăn dối
quấn vội lên đầu
Người ưa guốc mộc, miếng trầu
đỏm môi
Từ quan về
với vườn Bùi
Trang thơ
sai quả, trang đời thắm hoa
Chân bèo cá động đâu xa
Cụ buông cần
trúc câu qua tháng ngày
Hỏi ông “phỗng đá” có hay
Nước non Hồng Lạc vơi đầy biết
không?
Hỏi quan
tuần phủ “giữa đồng ”
Xương già còn nhớ “phường ngông”nó hầm?
Rộng lòng
đón bạn tri âm
Đãi người chỉ có chữ Tâm trong
ngần
Ai người “giả điếc” giả câm
Cụ như cây Bút hoá trầm mà vui …
27
Ngày
giỗ mẹ
Mâm cơm con
cúng nhoè trong mắt
Bóng mẹ gầy
tom lẫn khói nhang
Thịt thà rau đậu con cháu sắp
Vẫn lo mẹ mắng: Lại tiêu hoang!
Con dâng
bánh đúc xưa người thích
Riêu cua lát
phống, gạch cua vàng
Một đĩa nõn sung vài nhánh ngổ
Mắt con nhoè bóng một vầng trăng
Cúng mẹ bộ
áo nâu, nón trắng
Quần thâm
yếm gụ, dép ba quai
Mắt con mắt mẹ nhoè mấy cõi
Người vui toả ấm một ban mai
Mỗi năm một
lần con gặp mẹ
Người vẫn quần thâm, áo rách
vai…
28
Viếng đền thày Chu Văn An
Thày dạy học
ở Kinh thành
Dạy vua, dạy
cả Đại thần, Công khanh
Kinh văn sôi nấu thâu canh
Dựng kỷ cương, luyện nghĩa thành
đức nhân…
Tin vào Hiền
Thánh, Minh Quân
Thày tâu vua
chém nịnh thần bảy tên
Trừ lũ sâu mọt lộng quyền
Làm gương cho kẻ dám quên đạo
người
Sớ dâng, Vua
chẳng tiếp lời
Núi sông mây trắng. Đất trời ngả
nghiêng…
Thày về với
chốn non thiêng
Dựng am dạy học, làm Tiên dưỡng
mình
Viếng thày
giữa chốn rừng xanh
Nén nhang
hậu thế bỗng thành lệ rơi
Ngẫm ra rồi lại muốn cười
Đa đoan thuở ấy, kiếp người thế
sao?
29
Chữ thày
Không thày ai dạy chữ cho?
Ai người gieo hạt chữ o chữ tờ...
Sông sâu chữ nghĩa con đò
Cho tôi bao chuyến cập bờ sang ngang
Chữ thày muôn quyển, nghìn trang
Đức thày một tấm lòng vàng hiếu
trung
Sông còn có lúc đổi dòng
Nghĩa thày tựa máu chảy trong tim
mình
Kẻ lận đận, đứa thành danh
Một đời chỉ một tuổi xanh học trò
Không thày ai dạy chữ cho?
Ai người thắp sáng lời thơ tiếng
cười
Vẫn đây nét chữ, nết người...
Cho tôi vững bước giữa đời mà đi...
30
Viếng mộ cụ Nguyên Hồng
Cụ nằm đây cạnh đường to
Hẳn để tiện lúc đi xa về gần
Bạn đời líu díu thơ văn
Gặp nhau mắt cụ vẫn rân rấn cười
Suốt đời ôm một chữ Người
Cụ thường tự bạch những lời ruột gan:
Tử tế thì được Trời ban
Bằng không thất đức thơ văn cũng thừa!
Cụ mong đón bạn văn thơ
Cụ Lân, cụ Tố cũng vừa qua đây
Cụ Bình, cụ Cẩn cưỡi mây
Về thăm đất cũ những ngày tản cư...
Ấp Cầu Đen* trải bao thu
Đã thành kỷ niệm đế đô văn đàn
Nén nhang trên mộ chưa tàn
Vẳng nghe tiếng cụ chứa chan nhân tình:
Hỡi bạn văn, cốt tâm thành
Viết văn là viết về mình đó thôi
Mỗi trang văn mấy trang đời
Giữ sao cho được chất Người sạch trong ...
*Ấp Cầu Đen xã Quang Tiến, Tân Yên, Bắc Giang,
trong kháng chiến chống Pháp (từ 1948) là nơi tản cư của nhiều các gia đình
nghệ sĩ lớn của nước ta như: Nhà văn Nguyên Hồng, Ngô Tất Tố, Kim Lân; các họa
sĩ Tạ Thúc Bình, Trần Văn Cẩn...Đây cũng là nơi thường xuyên tề tựu các nghệ sĩ
Cách mạng Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Pháp.
31
Hương rơm
Lối vào thôn vàng cháy
Rơm phơi bồng bánh xe
Thoảng vị thơm áo mẹ
Những mùa vui gặt về
Có mùi thơm mái rạ
Thuở ấy mẹ sinh ta
Nhớ thơm nồng khói bếp
Những ngày ta ấu thơ
Gợi trăng rằm giếng nước
Đống rơm vàng như tơ
Nhớ ổ rơm cơm tấm
Ấm áp đến bao giờ
Vẫn cọng rơm cái rác
Vương vãi dọc đường quê
Bù nhìn rơm vẫn đứng
Say khướt lạc lối về...
32
Chân dung
Nhớ cố nhà thơ Anh
Vũ
Tóc bay lỏa tỏa bờ vai
Lúc buồn tóc trùm kín mặt
Mênh mông gió trời xòe tay chải
Những vần thơ nổi chìm lắt lay
Điếu thuốc lào xìn xịt lửa chờm
tay
Đóm tre ngâm nỏ nang bỏ túi
Quán gió mái gồi, chén sành cuốc lủi
Câu thơ ngủ vùi bừng tỉnh mắt chơi vơi
Anh khóc thương bà ngoại thuở vá
trời
Bà gồng gánh tản cư đường trơn chập chuội
Giữ hạt giống mẩy tròn cho vụ tới
Bàn chân tòe nát cả chông gai
Vẫn quay vòng bánh xe mặt trời xà
xã
Chân đạp pê đan cho gió đuổi dài
Mắt ủ lửa, bếp nhà tranh nứa
Hương đồng cỏ mật, tím men say...
33
Những quân cờ
Ta chỉ như quân xe đi ngang đi
dọc
Quân pháo nổ phải có ngòi
Quân mã không qua nước cản
Quân tốt không được lùi
Ta cũng là tướng sĩ
Bao đời quanh quẩn trong cung
Là đôi tượng oai hùng
Nhưng cũng không qua sông được
Ván chơi nào cũng có quân lạc nước
Cũng bên thắng bên thua
Kẻ cầm quân không có tên trong bàn cờ
Xong cuộc chơi
Những quân cờ ngổn ngang câm lặng
Kể chi quân đen quân trắng
Lại ngủ vùi trong túi vải, ống bơ...
34
Ngày xưa
Thuở nhỏ chơi trò làm vua
Quần thần lũ bạn giả vờ dạ tâu
Voi đàn mấy chục con trâu
Miệt đồi vương quốc tím mầu hoa
sim
Hoàng hậu xinh đẹp là em
Nàng choàng hoa cỏ ngự trên đỉnh
đồi
Chăn trâu đốt lửa ta ngồi
Vua khao khoai nướng tời bời thần dân
Lớn lên vài đứa bạn thân
Chiến trường mấy thuở vơi dần bóng nhau
Vẫn mơ cái thuở chăn trâu
Vẫn thèm bữa tiệc vua khao đỉnh đồi...
35
Khoảng trống
Bồn chồn hồn ta khoảng trống
Hạn cháy nỗi lòng chờ trông
Ta lấy thơ mình vùi lấp
Khoảng trống lại càng mênh mông
Những đêm lòng ta cô lẻ
Khoảng trống lửa cháy bập bùng
Giấc ngủ trắng đêm khô rát
Trăng buồn khuyết vẹt bên song
Nhưng lòng ta sao phấp phỏng
Đắm mê khoảng trống mong manh
Chi lo hồn ta lửa tắt
Lấy gì thức với trăng thanh...
36
Thăm nhà Bác ở Kim Liên
Căn nhà gỗ tạp mái gianh
Một gian bếp nhỏ mấy cành củi khô
Người đi vắng tự bao giờ
Mà cây mít mật vẫn chờ đầu hiên
Hàng cau vẫn đợi trăng lên
Võng đay thao thức nhắc tên người
nằm
Hàng râm bụt vẫn âm thầm
Thương Người đi vắng đỏ bầm cánh
hoa
Nhà Người vách liếp đố tre
Mà cây bưởi ngọt chẳng chê cảnh nghèo...
37
Nhớ
bà
Lý Chiêu Hoàng
Nghĩa vợ chồng như soi gương
Chân thật đến chân răng kẽ tóc
Phía sau gương người đời quay quắt
Tình nghĩa tan bà lặng lẽ cô đơn
Triều Lý phế tàn nơi cung khuyết
Họ Trần thế mạnh trụ giang sơn
Bà không giữ long bào làm phế tích
Trao cho họ Trần làm của hồi môn
Bà là ngôi sao chỉ mọc lúc hoàng
hôn
Rực rỡ sáng khi vương triều đổ nát...
38
Nỗi cò
Dạo quanh lúp xúp làng cò
Càng thương mái rạ, cháo ngô thuở nào...
Sẫm chiều cò vạc gặp nhau
Tím trời ran tiếng hỏi chào tung
tơi
Cây vườn thắp sáng sao trời
Thân cò gầy rạc vẫn ngời dáng quê
Lều cò lốm đốm ngọn tre
Mẹ cò ấp trứng tai nghe phận mình
Cò con xập xệ chuyền cành
Mắt tròn nghiêng ghé trời xanh
khát thèm
Cò cha tụ tập cành mềm
Mở tờ văn tự tính tiền bán mua
Cò bà lụ khụ mò cua
Ven hồ sóng vỗ gió lùa trụi lông
Vài anh cò bợ lông bông
Dẻo chân mót tép, nhặt còng rụng rơi
Dẫu tung cánh bốn phương trời
Thân cò vẫn nhớ về nơi quê nghèo...
39
Viếng đền trại vải
Chiều xâm xấp nắng
Trời xâm xấp mưa
Sông Thiên Đức đổi dòng nẻo khác
Rừng vải, Hành cung...chuyện ngày xưa
Ngôi đền Thần nữ đứng trơ vơ
Bà Thị Lộ sáng vầng trăng thiên
cổ
Oan khuất ẩn sau khói nhang mờ tỏ
Dung nhan bà như tuyết băng
Ức Trai, Người sang thăm
Sao Khuê nghĩa nhân đêm nào cũng sáng
Căn vườn hoang nồng nàn hơi ấm
Nỗi thương đau được chút thong dong
Huyết Lệ Chi viên còn đỏ ven sông
Gươm ơi hãy đầm đìa máu giặc
Sông ơi hãy vặn mình bồi đắp
Vô tâm chi, gieo oan nghiệt cho đời?!
Thế gian mãi thắt lòng câu thơ cổ:
“Hoa
thường khô héo cỏ thường tươi!”*
* Thơ Nguyễn Trãi.
40
TIẾNG
CHIM KHẢM KHẮC
Em cuối chợ
Những giọt
mồ hôi
Như những
hạt cườm
Trên ngực con chim cu
Đeo cả đời trên cổ
Em cuối chợ
Hũ mắm, chai tương
Đồng trao
đồng nợ
Nắng chiều xém tóc hoa rơm
Khách nhà
giàu lời chặt như nêm
Em như cành
vông gặp gió
Bất chợt nở chùm hoa đỏ
Bán mua lá
rụng bay vèo
Lặng lẽ là khách nhà nghèo
Tiền xu tiền
hào gạn mãi
Em như chùm hoa cải
Thương thương chai mắm, bọc cà
Những hạt
cườm con chim cu loang ra
Thấm áo em
mùi rơm, mùi rạ
Chiều về cải ngồng xém lá
Cuối chợ em nhòa bóng lau…
41
Tiếng hát của anh
Em sống bằng
tiếng Sli của anh
Rừng lặng
gió, cái suối thôi chảy
Hoa giun thôi không giữ hương
Em thôi không cần khăn áo
Trong bụng
em có đàn kiến vống
Sau lưng em
có chùm lá han
Em quên con cáo non ven suối
Em bỏ gã cầy hương lang thang
Tiếng hát
của anh có mật ướp gừng
Làm em đau
gan đau ruột
Làm em ốm ngày ốm đêm
Sát củ ráy vào gương vào lược
Nhớ anh cơm
ngon không ăn được
Rượu ngon
như nước bồ hòn
Em uống nụ cười anh thay nước
Em nhớ lời ca anh thay cơm…
42
Gửi
em nỗi nhớ
Anh tìm khắp
rừng cây kháo
Anh đợi suốt
đêm sao mai
Muốn được gặp em cả tháng
Muốn được gần em sải tay
Chỉ thấy
nương ngô, cối nước
Con đường vỡ
lối chân trâu
Chỉ nghe tiếng sừng vọng núi
Tìm em, em trốn ở đâu?
Ước mau đến
ngày chợ hội
Trao em vòng
bạc cổ tay
Trao em quả thương quả nhớ
Trao em câu lượn Giêng Hai…
Gửi em nỗi
chờ xanh núi
Gửi gió nỗi
nhớ thật dài
Anh muốn bàn tay với tới
Sao hôm mọc cùng sao mai
43
Uống rượu ở lân Pùn
Tao già rồi
hũ lẩu vẫn còn đầy
Tóc tao bạc
cái mắt còn nhìn rõ
Nào cùng uống! Mày thật bụng như
con ong
Chỉ biết một đàn một tổ
Nào cùng uống! Mày như con nai
gặm cỏ
Như con hổ
săn mồi
Không giống cái kiềng hai chân
Không giống con trâu ba cẳng
Tao già rồi
miếng cơm thành đắng
Miếng ngon
thành buồn
Chỉ lấy hũ lẩu, cây rừng làm bạn
Chỉ thương bộ đội nắng lửa mưa
nguồn
Nào cùng
uống! Bộ đội còn trẻ hung
Còn qua
nhiều cái gềnh, cái thác
Còn dẫm phải gai, chạm nanh kẻ
ác
Còn phải lớn cao như cây nghiến
đỉnh đèo
44
Mế kể chuyện rừng
Cái suối
chảy chăm thì nước sạch
Lõi gỗ trần
sì mối khó ăn
Hoa nở giữa rừng hoa vẫn đẹp
Con hươu có xạ tự nó thơm
Rừng không
ghét cây, rừng thành rậm
Núi không
chê đất núi thành cao
Rừng thương chim chóc, thương
cầm thú
Thương lão tiều phu tóc trắng
đầu
Cây tựa vào
cây mới vững chân
Cây cao cây
thấp góp chung phần
Lá vàng lá rụng về gốc cội
Rừng cháy mùa xuân lộc chẳng
xanh
Chỉ e ăn
nhầm phải nấm độc
Chỉ sợ hái
lá ngón nấu canh
Lo kẻ giấu búa rìu trong bụng
Cây ngay chết đứng giữa rừng
xanh
45
Lời Sli gửi em
Anh là con
gà con mồ côi mẹ
Bố gà trống
đi nương đi rừng
Bếp vắng lửa, cái nồi vắng vung
Cái nhà, cái sân vắng chổi
Anh mong lớn
hơn cái tuổi
Dài hơn cái
chân cái tay
Thương bố chỉa ngô nói chuyện
một mình
Thương con đèo còng lưng gềnh
thác
Nhà anh
không giàu tiền giàu thóc
Nhà anh
nghèo người, nghèo vui
Chỉ có chiếc rựa cùn long cán
Hòn đá mài đã vỡ làm đôi
Nếu em không
chê nhà anh chật
Nếu em
thương con gà mồ côi
Anh sẽ tìm loài dây rừng bền
nhất
Cùng em se sợi tình, sợi đôi…
46
Suối giữa rừng
Hoa chuối đỏ
không có mắt
Cây lim xanh
không có tay
Em tắm một mình suối vắng
Đôi bờ xanh biếc rừng cây
Em tự ngắm
cánh tay mình
Thon thon
cái măng bóc vỏ
Muốn gửi cho anh lắm đó
Làm gối cho anh đêm ngày
Em ngắm chân
em thon thả
Nõn nà lụa
trắng đôi cây
Muốn gửi cho anh tất cả
Làm bùa cho anh thêm say
Cái suối
đừng cười ta nhé
Cây rừng
đừng mách cùng ai
Ta có người yêu rồi đấy
Muốn gửi cho anh tim này…
47
Mùa cưới
Cái rét về
ào ào trên núi
Cây trẩu
rụng hết lá
Cây sau sau đỏ như người già
Con đường sợi chỉ thêu trăm ngả
Gặp đoàn
người dẫn cưới
Lợn quay
khiêng đòn tre ngà
Gánh xôi phủ vải đỏ
Bà mối đeo nải chàm xanh
Chân đèo có
lão say rượu
Nằm ngủ như
hòn đá lăn
Thằng bé đi theo ngồi đợi
Mang hòn xôi đỏ ra ăn
Bản nào hôm
nay cũng cưới
Đống lửa
quay lợn giữa đồng
Trẻ con đông như lũ kiến
Con gái lùng tùng áo khăn
Gặp người
gánh chiếu gánh chăn
Rừng sâu ấm
nồng mùa cưới
Rét về ào ào trên núi
Bản nào cũng ngấm men say…
48
Hẹn em chợ hội
Cái ngày đi
chậm quá
Bụng mình
như có nước sôi
Bắp ngô đã lên sào, lên gác
Quả bí đã về
đầy sàn lăn lóc
Bài Soong hao anh đã thuộc rồi
Mong gặp em ta hát…
Mùa xuân này
anh đã tuổi đôi mươi
Đã thích
miệng em cười
Đã say cổ tay em trắng muốt
Đã nhớ con
đường đến nhà em qua dốc
Đã hẹn em rồi, anh không biết
làm sai
Cái mắt anh
không dám nhìn ai
Gặp bạn gái anh không dám liếc
Sợ vướng
phải bùa người khác
Chỉ thầm nhớ em như hương rượu
trong vò
Mơ chúng mình thành đôi chim bồ
các
Mơ mỗi ngày
trôi vèo như dòng nước
Để chợ hội
nhanh về
Để được gặp em anh trao câu hát
Câu hát có
lòng
Thật như rượu ngon đầy bát
Tay
anh tự rót tự mời…
49
Mong đào nở sớm
Tháng Chạp
đi chậm như kiến bò
Nồi rượu
tong tong chảy gấp
Mẹ đã chà xong gánh đầy thóc nếp
Củi đã về đứng tựa đầu hiên
Tháng Chạp
đi chậm như sên
Bạn hát Soong hao đã hẹn ngày
xuống chợ
Chiếc ô xanh
đã đính thêm ngù đỏ
Bộ cánh chàm mặc thử đã vừa in
Tháng Chạp
sao không đi như gió?
Như cái bụng
mình muốn được gặp em
Tháng Chạp sao không thắm đỏ
Như cây đào trổ hoa sớm đầu
hiên?
Ước gì được
làm ngay tháng Giêng
Được làm quả
còn lúng liếng
Làm hàng cúc ngực em hổn hển
Được em bắt về chơi hội sớm hơn
Tháng Chạp
ơi, sao cứ chậm như sên…
50
Rừng
xuân
Em mang câu
hát lên nương
Theo cha vác
cày, theo mế quẩy hạt
Theo con trâu quen đường vào
thung
Gọi chú vàng đi trước mở đường
Mạch núi
xuân cái suối trong vắt
Mưa lây phây
như bụi phấn hoa
Con cua rừng lang thang càng đỏ
Đàn cá con lao xao nhẩn nha
Gặp con cuốn
chiếu bò qua đường
Tiếng bìm
bịp đập vào vách núi
Tiếng họa mi trong veo bờ suối
Tiếng vượn hú gõ vào mù sương
Rừng đại
ngàn đầy ắp lộc xuân
Cái rẫy qua
đông vươn vai tỉnh giấc
Đường cày cha khơi sâu hương đất
Hạt ngô hạt đậu tay mế thả mầm
Câu Then em
hát lênh loang trong ngần
Lời thương
gửi con ong vượt núi
Lời hẹn gửi về phiên chợ hội
Rừng xuân nồng nàn nở trắng hoa
mơ…
51
Tiếng chim khảm khắc
Con chim
khảm khắc mỏ vàng
Hót trên
cành cây lát
Nó nhắc anh quên leo đèo vượt
dốc
Bên kia núi
có người yêu đang chờ
Có một người đang khóc…
Nhớ anh nàng
như hoa kim ngân
Đứt dây héo
quắt
Nhớ anh nàng như cơn lũ mùa hạ
Vật vã ngựa
lồng
Như dòng suối mùa đông
Đá chìm lạnh
ngắt
Lời con chim khảm khắc
Hót ba ngày
ba đêm
Hót một năm, hai năm…
Rằng đã cùng
anh trao vòng bạc
Đã cùng anh ngủ giữa rừng, ven
thác
Đầu núi vẫn
tiếng chim khảm khắc
Vẫn nở đầy
hoa kim ngân
Bếp lửa em cời đã cháy
Sao phải đun cái nồi rỗng
không?!
52
Không biết tự bao giờ
Không biết
tự bao giờ
Cây lim già
đổ xuống
Cây kháo già chết khô
Nhà em đã
đeo gông trên cổ
Phải mang cái tiếng ma gà
Làng bản
thương nhưng vẫn xa
Anh yêu em
mà không dám đến
Trăng rằm không treo vườn em
Chỉ trăng
khuyết về bên bậc cửa
Tóc em thơm như chùm hoa quế
Bây giờ sợi
héo sợi buồn
Vẫn có ai ác bụng, ác mồm
Nói con ma gà nhà em dữ lắm…
Anh từ bản
làng xa
Lòng cỏ tốt như cây lim, cây
nghiến
Có làm được cột nhà tình yêu?
Để em sắm
giường mua chiếu
Sắm cái vò to đựng rượu
Đón trăng rằm về ở chung…
53
Cây rừng trong đêm
Tán lá rừng
buông bức màn đen
Mặt trời ngủ
mê dưới đáy vực
Cây lim ngủ mê thấy lâm tặc
Nhà sàn ngủ mê chó cắn vu vơ
Những gốc củ
lim thân cành đã bị cưa
Ngủ vùi
trong đất
Vẫn mê thấy kẻ mang thuổng cuốc
Đến đào nốt…
Lũ khỉ giữa
đêm kêu ré lên
Con mẹ mê
thấy nòng súng kíp
Con bố kêu sập bẫy răng bừa
Cây bồ kết vội giương gai liều
chết
Nửa đêm con
suối trách cây rừng
Không biết
giữ nguồn nước mát
Cây rừng phàn nàn thác nước
Lũ lụt như kẻ khùng điên
Có tiếng nổ
xa phía rừng bên
Con hổ gầm
gào khe núi
Cả rừng cây lặng trong đêm tối
Sương đêm chảy ròng mắt lá khoai
nưa…
54
Tiếng đàn tính mẹ ru
Cây đàn thức
trên vế mẹ
Như đứa con nằm trong nôi
Mặt trời
trong mắt mẹ
Tỏa nắng
hồng đôi môi
Quả tim trong bầu đàn cầm nhịp
Lời Then
miệng mẹ chơi vơi
Tiếng đàn như mây trôi
Trên váy mẹ
quyện hoa văn thổ cẩm
Làm tốt lúa, xanh đồng
Gọi cái no,
cái vui về bản
Gọi đàn chim xanh về ăn mác lầu
Gọi anh về tìm con gái…
Mẹ bơi trong
nhịp tim cây đàn
Mẹ bay như
đường bay quả còn
Ru cái nhà sàn đung đưa mộng gỗ
Ru đàn lợn,
đàn gà ngủ im
Mẹ ngồi như trời đất bỏ quên
Như dòng sông đãng trí
Cây đàn tính
lịm trên vế mẹ
Tự tan hồn mình trong đêm…
55
Ké về thành phố
Đi mãi không
thấy rừng
Không thấy
đèo dốc
Ô tô nhiều như cua ốc
Cái chân ké làng không muốn đi
Về thành phố
không thấy suối
Không thấy
nương ngô
Dây điện nhiều như dây đầng, dây
cóc
Cái mắt phải nhìn ngang nhìn dọc
Về thành phố
chơi với thằng con
Thấy con
mình giống người khác
Không mặc áo chàm đeo dao
Không thấy đi cày, chân đất
Thằng con ké
làm cán bộ
Đèo ké đi
chơi khắp phố phường
Đi mãi không thấy làng bản
Không thấy nhà sàn, khói rơm
Tối về uống
cái rượu lạ
Ké đòi ngày mai về làng…
56
Chuyện ké Nùng
Người Nùng
quen tay cầm rựa
Quen vai vác
gỗ
Học con sóc làm tổ sàn cao
Biết chân
cột phải lèn đất cứng
Biết cho nhau đứng trên vai mình
Để trèo ra
khỏi hố
Người nghèo được gần được nhớ
Kẻ làm quan
cũng biết làm dân
Người Nùng xa con hổ chột mắt
Không lừa ai
ăn lá han
Biết dạy trẻ không tham ăn
Có chén rượu
nhớ cả làng cả bản
Trẻ nhỏ biết chăm học chăm làm
Sợ bụng đói
ăn, sợ đầu đói chữ
Biết làm to con đường cũ
Biết lối quen hổ hay rình mò
Con gái con
trai tự tìm lấy nhau
Tình yêu tốt
lối đi khác mở
Câu Soong hao ngọt như mía cỏ
Ru lũ măng rừng nối những mùa
măng…
57
Cơm Lam
Thình lình
quán cơm lam
Ven đường em
đon đả
Rừng xuân áo chàm thơm
Đôi gò bồng…em thả
Gái núi má
au đỏ
Nét ngài kẻ li cong
Ống cơm lam em chẻ
Hương nếp thơm lòng vòng
Muối mè em
dốc ống
Rung rinh
đáy lưng mềm
Khẩu cơm lam Bắc Kạn
Thơm bùi như câu Then
Ăn rồi muốn
ngồi thêm
Quán cơm đầy
hương nếp
Buộc lòng anh xa em
Trôi một vâng trăng khuyết…
58
Đêm ngủ
ở thị xã Cao Bằng
Cơn gió nào
nằng nặng
Đẩy cánh cửa
như người thân
Nhớ mùi hôi con cầy đêm ngoài
rừng
Nhớ mùi vợ
mồ hôi chiều tháng sáu
Chờ mãi, giấc ngủ đi đâu mà lâu
thế?
Có tiếng tắc
kè trên nhà cao tầng
Nhớ con hươu
đực mùa đi hoang
Nhớ tiếng kèn lá em hẹn gọi
Có tiếng
sông Bằng lũ về vồi vội
Thương cái cọn nước bản mình
Thương chân
em mùa mưa chập chuội
Giấc ngủ đi đâu mà không tới?
Cái giường
kêu tiếng lạ nát lòng
Ghét cái mưa
rầm suốt đêm rả rích
Không cho ta ngủ có phải không?
Thèm chợp
mắt, thèm về với bản
Thèm mùi hôi con cầy đêm ngoài
rừng…
59
Gửi nàng Tô Thị
Nàng ở trên
cao gần với mây trời
Ta dưới đất
gần cỏ
Nàng đã trả lại cho đời
Câu Soong
hao chợ Kỳ Lừa
Trả lại những vụ ngô
Cả đôi vai gồng gánh…
Nàng gần với
trời xanh
Chỉ còn lại
lòng mong đợi
Ta ở giữa cuộc đời
Phải mang
trên vai nhiều vụ ngô
Nhiều vụ lúa
Phải nuôi
câu Sli trong lòng như lửa
Cả nỗi anh đi…đi mãi chưa về
Những đêm
mưa Mẫu Sơn dầm dề
Phải ăn lá rừng để không hóa đá
Để sống với
con, với mẹ già
Nuôi câu Sli không ngủ
Nàng ở trên
cao gần với mây trời
Ta dưới đất
gần cỏ
Mỗi ngày chỉ khi lên nương
Mới được làm nàng Tô Thị…
60
Bàn
tay chị
Ấm mềm như đôi lá trầu thơm
Bàn tay chị
Tóp teo sương giá
Không sợ móc hùm, tay mây cào xé
Bàn tay xô đuổi đói nghèo…
Chị không
muốn là dây leo
Quấn vào anh
để được cao lưng trời
Để giữ anh ở rừng ở bản
Để anh chỉ
làm cái cột nhà thôi
Bàn tay chị không ôm anh suốt
đời
Ngày ấy anh
vượt Trường Sơn
Đi đánh giặc
Đất nước như
rừng cây có lâm tặc
Anh ngã xuống trước ngày 30-4
Bàn tay chị
sần sẹo nắng mưa
Thay anh cày
nương phá rẫy
Khói hương cúng anh quấn vào chị
đấy
Chị như cây cao giứa rừng…
61
Trước mộ người lính
anh nuôi Hoàng Cầm
Mộ ông đặt
dưới vòm thông
Chung chiêng Tam Đảo, bềnh bông
võng trời
Bếp Hoàng
Cầm lửa tắt rồi
Bữa cơm trận mạc một thời vẫn
thơm
Giặc trời xả
đạn quăng bom
Tìm sao thấy
được bếp ông trăm vùng
Ngày lên lửa đượm khói trong
Đêm về than đỏ kín bưng góc lò
Lửa reo bộ
đội cơm no
Mấy chục năm
giặc lơ ngơ đui mù
Ông là anh lính Cụ Hồ
Giặc tan về với mẹ già, con thơ
Tảo tần như
gốc su su
Hình ông
dáng núi, vai gù tháng năm
Bây giờ võng núi ông nằm
Lòng vui như thể trăng rằm, mãi
ru…
62
Đi chợ Tết
Chợ Tân Sơn,
Đồng Mỏ
Chợ An Châu,
Cẩm Đàn
Chợ Chũ, chợ Đồi Ngô, chợ Gàng…
Đi nhiều chợ không cần tiền lắm
Đi tìm thằng
bạn quê Mai Sao
Uống chén
rượu ngô ủ nóng
Ăn bát phở thịt quay mác mật
Đi gặp em
Luông bán măng
Cho nó mấy đồng tiêu tết
Ngày trước em giúp mình tạ thóc
Chợ vui, đi
tiêu tình yêu
Bắt con ngựa
đưa đi qua đèo
Ta thổi bài khèn Sli lượn
Hát rằng
mình nợ em
Mình trả em thế nào
Món nợ sao càng chất lên cao?
Đi chợ thỏa
thuê uống rượu
Một ngày đã
tiêu hết veo
Cái ôm em đành bỏ dở
Lại hẹn em đến phiên chợ nào…
63
Hạt xuân nảy mầm
Em nắm bàn
tay lại
Không chịu
cho anh xem vân tay
Nhưng anh đã nhìn thấy
Nhiều nốt
sần chai
Nhiều vết sẹo dọc ngang
Trong lòng
tay em
Như những vết chân chim ruộng
hạn
Lời Sli em
như hoa sim bè bạn
Như hoa giun
thơm mãi
Anh hát bảy ngày bảy đêm
Mới được cầm
cổ tay em mầm cải
Sao em nắm bàn tay lại?
Không cho anh nhìn thấy những
chùm sao
Những vân
hoa chai sần
Những vết sẹo lâm bâm chằng chéo
Em nở nụ
cười tươi
Giấu bàn tay
mình vòng vo co kéo
Anh biết cái miệng em
Thật xinh thật dẻo
Biết mùa xuân
Đang nẩy mầm từ bàn tay em…
64
Chị
Chị mặc bộ
chàm cũ đi rừng
Lưỡi dao
quắm có đôi vết mẻ
Túi nải đay khoác ngang sườn
Chiếc khăn sao từ thời con gái
Dưới tán cây
si ven suối
Chị hạ vác
củi nhẹ tênh
Dư sức đội non đè núi
Nụ cười hoa lan vẩy rồng
Chị khỏa bến
nước vểnh vông
Bắp chân
măng mai trắng muốt
Đôi tay Phật bà dầm sương dịu
ngọt
Tôi soi vào
mặt chị như gương
Những gợn bể dâu sóng vỗ
Sao đôi môi chị thắm hồng?
Sao làn da trứng gà bóc?
Sao lòng tôi như dầm ớt thóc?
Chị vác bó
củi xuôi đèo
Cái mông như
trái vả rừng chín héo
Mồ hôi thoảng mùi rượu ngang
Con chồn
trong hang khụt khịt
Núi bỗng ran ran chim hót
Mặt trời
theo chị về
Rừng chết lịm bùa mê…
65
Mặt trời của lão
Không đợi
mặt trời mọc
Không đợi
con vạc về ngủ ngày
Lão mặc mặt trời to quên leo núi
Để tay chân làm nương được dài
Mặt trời
chưa có, lão có mặt trời
Đuốc nhựa
trám lèo xèo qua suối
Ké theo con trâu qua rừng
Con trâu có mặt trời trong lỗ
mũi
Con kiến,
con ong không đi ăn đêm
Cả bản không
đi nương ban đêm
Ké có mặt trời dưới bàn chân
thuộc lối
Lão với con trâu không cần mắt
đi rừng
Khi mặt trời
to leo lên miệng thung
Ké đã cày
xong cái nương lớn
Đất mở rãnh thơm như xạ con hươu
Đón những hạt ngô mặt trời nhỏ
xíu
Đứa con dâu
đưa ké túi rượu
Có miếng
thịt khô hun khói ướp gừng
Bà mế biết mặt trời của lão
Sẽ đỏ bừng khuôn mặt lão rưng
rưng…
66
Ngôi sao đỉnh mộ
Ngày ấy làng
xây mộ cho anh
Ruột mộ
không có hài cốt
Mẹ đặt vào tiểu sành
Chiếc ba lô,
bộ quần áo lính
Cả những giọt mắt gầy khô cạn
kiệt…
Anh hy sinh
ở chiến trường miền Nam
Mẹ thì ở
miền Bắc
Nỗi nhớ đi xa chồn chân vạn dặm
Mẹ mong ngày được nhìn thấy hình
con
Nỗi nhớ của
mẹ không mỏi mòn
Hồn anh đã
tìm về với mẹ
Nhập ngôi nhà mình nơi nghĩa
trang
Rực sáng ngôi sao đỉnh mộ
Tuần rằm nào
mẹ cũng ra thăm
Thằng con
hiếu trung ngôi sao màu đỏ
Vẫn biết nó một thân vò võ
Không cho mẹ được lo vợ dựng nhà
Nó chỉ
thương mẹ lọ mọ tuổi già
Chỉ lo gửi tiền chăm nom bếp
núc…
77
Nói chuyện với nàng Mỵ Châu
Chỉ có loài
trai minh oan được cho nàng
Chỉ giếng Ngọc mới rõ lòng Trọng
Thủy
Tình say đắm
vốn nổi nênh tâm trí
Dù xác ai đã hóa đá trăm lần
Dù nhát gươm
chẳng bao giờ lành vết
Tình vẫn xanh như lá mùa xuân
Thì giếng
Ngọc mãi nói lời nước mắt
Và ngọc trai mãi như dạ sáng
trong
Thì lông ngỗng vẫn trắng trời
lông ngỗng
Nẻo tình yêu đôi lứa vẫn tìm
nhau
Bởi ái tình
chưa bao giờ có mắt
Nên thương nàng, sông núi mãi
còn đau…
78
Qua chợ xuân Đủng Đỉnh
Chưa vội về
Lục Sơn
Ta đủng đỉnh
quán trưa Đủng Đỉnh
Bát phở cay ớt thóc măng chua
Sông Rù Rì ơi đừng chảy vội
Thì bao kẻ
chạy gằn mà không tới
Khối người
tối mắt đường chưa thông
Đủng đỉnh bao đời đủng đỉnh
Mà nay phố thị, vui không!
Lão ké Thanh
Y vào đây đã!
Chàng trai
Nùng chưa vội hát Soong hao
Ly rượu mừng xuân chưa cạn
Đường nhựa đã về tới vùng cao
Không còn sợ
tháng Ba ngày giáp hạt
Con ma nghèo
đói trốn biệt đâu
Rừng keo giúp lão tiền lưng túi
Cạn vài ly ta đủng đỉnh sang cầu
Chợ vui quá,
ngày xuân vồi vội
Nào uống đi! Ta đủng đỉnh cùng
nhau…
79
Ươm mùa
Em gieo cây
hồi vào anh
Em cất hũ
rượu vào anh
Em đốt lò than trong anh
Em trao điệu kèn lá cho anh
Anh tặng lại
cho em
Thằng con trai
Đưa con gái…
Cẩ đầy ắp tháng năm những vụ mùa
Thế là Giêng
hai mầm ngô
Đầu hè vàng
ươm hạt lúa
Thu sang rượu cất vo vo
Bếp nhà quanh năm đượm lửa
Anh gieo vào
em
Một đời đầy
hoa đầy quả
Thì đôi tay em vất vả
Thì đôi vai em thấp dần…
80
Người đi qua cánh rừng
Ta đi rừng
mười năm
Chỉ đi bằng
chân, bằng mắt
Bằng đôi tai, bằng dao quắm sắc
Bằng lỗ mũi
đánh hơi con hổ vằn
Chẳng ngờ trái tim rừng đang
đập!
Ta lên núi
tìm trăng
Tìm mùa nấm hương nụ đơm cúc áo
Tìm tiếng hót con vàng anh chót
đỉnh cây cao
Tìm quả chám xanh đắng chát…
Ta mình ta
lên đèo cao ngất
Nơi con kiến
gió bay vào trời xanh
Hòn đá lăn từ trên đỉnh núi
Quả bưởi
vàng nổi trôi mặt suối
Dải yếm chàm treo ngược thác
hong phơi
Ta xuyên
rừng tìm lý lẽ chơi vơi
Cây vì sao
cành cong như cánh nỏ
Con vẹt rừng nhuộm lông xanh mỏ
đỏ
Con bìm bịp phải chui lủi bụi
gai dầy
Ta mang trái
tim con người
Sao rừng không đón chào niềm nở?
Con hổ vằn
bỗng gầm lên hung dữ
Ta lạc rừng trong nỗi sợ hoang
vu
Núi xé mình bầm đỏ trong mưa…
81
Suối mỡ*
Hoa sim tím
đỉnh đèo
Tiếng khiếu
đầy rừng lơi lả
Suối nguồn trong veo
Những cánh
hoa trôi thuyền bát nhã
Chở linh hồn cỏ cây
Công chúa Quế Mị Nương**vừa qua
đây
Bàn tay còn
sần chai, tướp máu
Người khơi thêm dòng suối lưng
trời
Gọi phúc lành về cho con cháu
Dưới kia
đồng xanh như nong tằm
Nước thỏa thuê
cá cua làm tổ
Cây lúa thảnh thơi vươn đòng
Xôi nếp thơm hương đêm trăng tỏ
Đá suối thì
thào tiếng gió
Quế Mị Nương
Người vừa về quê cha
Bà dâng Hùng Vương một mâm quà
Vải ngọt na thơm, lạc bùi, chuối
mật…
Suối tràn
niềm vui dòng nước mắt
Núi non đã lộng
lẫy đền đài
Hậu thế ơn sâu người mở thác
Họa mi hót bài ca ban mai…
* Suối Mỡ: Danh thắng nổi
tiếng thuộc huyện Lục Nam,
tỉnh Bắc Giang.
** Quế Mị Nương: Tương truyền
là con gái vua Hùng thứ 18, nhân vật huyền thoại được thờ tại đền Suối Mỡ.
82
Bác ở trong ta
Bác ở trong
ta mà ta không biết
Người ơn
Tiền nhân dựng lên đất nước
Ta đi hội đền Hùng vẫn hằng thắp
hương
Cha ta, bạn
ta…đổ máu ở chiến trường
Quyết giữ nước không phụ công
Tiên Tổ
Bác cũng hành quân cùng ta muôn
thuở…
Ta từng quen
ăn ngô ăn khoai
Bác cũng như
ta, khiêm nhường mái rạ
Bộ ka ki, dép lốp, khăn rằn…
Ta thương
người nghèo khổ tối tăm
Bà Xoan góa bụa, ông Lúa thiếu
ăn
Bác chỉ lo cho dân giàu nước
mạnh
Ừ nhỉ! Bác ở trong ta như trời
xanh
Ta học Bác
cho hồn thêm thanh khiết
Bởi lòng ta thường hay ẩn hiện
Những thói
hư ích kỷ hẹp hòi
Bởi nhiều kẻ đã ham hố hợm đời
Sớm trúng bệnh, chết rồi mà
không biết
Bác ở trong
ta như trời đất
Ta học Người cho hồn nở thêm
hoa…
83
Ông Thìm
Ông gửi lại
một chân
Trong thành cổ Quảng Trị
Cơn gió lành
đưa ông về quê
Không dám xa đôi bàn tay của vợ
Ông leo lên
bậc thang nhà sàn
Như con sơn dương què trèo đá
Ông đi chiếc
chân giả
Lộc khộc lên nương canh ngô
Gặp người
yêu bạc tình ngày trước
Ông khen em trẻ mãi không già!
Chó làng vẫy
đuôi quen ông
Lũ trẻ gặp ông nín khóc
Ông có nhiều
huân chương
để trong bịch thóc
Không thấy ông mang ra bao giờ…
84
Tình yêu em giấu
Em dặn lòng giấu tình yêu trong bụng
Bên cạnh tim
gan mình
Dại gì để
tình yêu trong lá thư tình
Cất nơi đầu
giường, cài sau vách
Dại gì đựng
tình yêu trong hốc mắt
Mắt ngơ ngác,
mắt không ngủ đêm đêm
Dại gì cất
tình yêu trong miệng
Lỡ thốt lời
cột kèo nghe tiếng…
Em giấu kín tình yêu trong bụng mình
Lúc nhớ anh
Chỉ quả tim
được biết
Âm thầm như
lũ nguồn chảy xiết
Chỉ buồng gan
được biết
Giúp em dám
băng rừng gặp anh đêm mưa
Giấu được lũ bạn hay trêu đùa
Rằng em chưa
có khăn vắt vai, buộc tóc
Sợi chỉ thêu
không màu trong suốt
Anh ở trong
em như mặt trăng trong nhà
Khép cửa để
trăng nằm trên võng…
85
Thăm ngôi nhà cũ
Như con kiến quay đầu về gốc
Tìm lại nơi hốc tổ của mình
Ngôi nhà cũ ở bên kia dốc
Cuối bản Khoai ven khúc suối lành
Bức tường trình đã mấy trăm năm
Cây xà gỗ chợt đưa nhịp võng
Sàn gác cao chợt ngô, chợt thóc
Buồng mẹ chợt lời ru cánh cò
Ngói âm dương thì thào gió núi
Mái ngói xưa lắc cắc hạt mưa
Câu đối tết thuở cha ghim vách
Giờ như mây qua cửa bay hờ
Bỗng chống chếnh bếp nhà vắng mẹ
Bỗng hoang vu bàn khách vắng cha
Hũ rượu sành ngày xưa đông khách
Giờ đi đâu rỗng cả ngôi nhà?
Đôi ván cửa, nửa cài nửa khép
Bà cô tôi một bóng vào ra...
86
Người mù Lý Văn Phặt
Đôi mắt bỏ Phặt từ lên ba
Nhưng mẹ không bỏ Phặt
Mẹ thương nó hơn những đứa con
khác
Bảo Phặt chịu nhiều cái thiệt
Mỗi lần rửa mặt cho con
Mẹ lại khóc…
Lên năm tuổi
Mẹ dẫn con xuống bếp
Dạy cho cách vo gạo nấu cơm
Bảo chỗ hũ măng, muối ớt
Dặn con đừng để cho lửa tắt
Lên bảy
tuổi, mẹ dẫn Phặt lên nương
Leo qua nhiều cái dốc
Con phải nhớ lấy con đường
Mẹ già mẹ chết
Cái “nhớ” sẽ dẫn con đi
Ba mươi tuổi
Phặt lấy cô gái sáng mắt
Khỏe như con trâu rừng
Chỉ thích cày nương trồng bắp
Đám tang mẹ anh khóc
Dân làng khóc
Ngọn núi Nà Noong cũng khóc
Phặt thuộc đường đưa mẹ về Bản
Trời
Mẹ đã cho anh đôi mắt…
87
Tiếng khèn lá
Bứt chiếc lá
cây làm khèn
Thổi lên cho vơi nỗi nhớ
Anh ơi, yêu nhau là mua thêm cái
khổ
Sao em không thể nào đừng?
Con kiến
chẳng bao giờ phải buồn
Con khiếu không quên tiếng hót
Sao con người cứ phải yêu mới
được?
Bụng em như uống phải nước gừng
Cái rẫy nhắc
em: Cái tay chưa chăm
Con dao quắm vẫn ngủ im trong vỏ
Tiếng khèn lá pí pe…pí pe…
Câu Sli yêu cứ cồn cào nỗi nhớ
Đã biết yêu
là mua thêm cái khổ
Là nát ruột nát gan
Sao ông trời cứ bắt tội thế gian
Bắt em phải thổi nhiều khèn lá?
Mùa yêu rượu
tràn lên vách đá
Tiếng khèn như tiếng chim gọi
nhau…
88
Ngải đắng
Rừng sâu vẫn
thơm mùi ngải đắng
Nhớ nải chàm xưa mẹ đeo vai gầy
Móng tay mẹ bấm vào chiều vắng
Lá ngải thơm loang ra bàn tay
Vị bánh ngải như vẫn còn đâu đây
Thơm mãi tuổi thơ tôi trong vắt
Chiếc nải chàm giờ treo đinh
vách
Tay
mẹ giờ đã hóa hồn cây
Ơi con vẹt
lông xanh, mỏ đỏ
Bắt chước tay mẹ mãi không thành
Mùi ngải thơm đã về với núi
Nải chàm xưa đã phai bạc màu
xanh
Nhưng tháng
bảy, ngày rằm vẫn trở lại
Chịu làm sao da diết khói nhang
thờ
Bụi ngải đắng ngày xưa vẫn đắng
Con bây giờ thành đứa trẻ bơ vơ…
- Nhiều giải thưởng
của Hội VHNT tỉnh Bắc Giang.
Nhận xét
Đăng nhận xét